BÀI HỌC KINH THÁNH HÀNG TUẦN

 

 




Đ Ề  T À I  S U Y  G Ẫ M

 

THÂN THỂ ĐẤNG CHRIST / TÌNH YÊU THƯƠNG


 

 

* Ê-phê-sô 5:23 : "Đấng Christ là đầu Hội Thánh, Hội Thánh là thân thể Ngài"

Hội Thánh chính là thân thể Đấng Christ, tất cả chúng ta là con cái của Chúa, chúng ta đều là chi thể của thân thể Đấng Christ, Cứu Chúa của chúng ta.

Thân thể và chi thể nói lên: sự hiệp nhất, sự cảm thông, sự thông công, sự ràng buộc, sự hỗ trợ, nâng đỡ lẫn nhau.

Nhưng điều quan trọng hơn hết mà Chúa muốn dạy tất cả chúng ta là phải yêu thương nhau như Chúa đã yêu thương chúng ta, yêu thương Hội Thánh của Ngài.

* Ê-phê-sô 5:25 : "Như Đấng Christ đã yêu Hội Thánh, phó chính mình vì Hội Thánh."

Người thế gian, họ sẽ thấy và nhận biết Chúa qua đời sống yêu thương nhau giữa vòng con cái Chúa và cách cư xử của chúng ta đối với mỗi người.

Chúa phán: ( Giăng 13:35 ) " Nếu các ngươi yêu nhau, thì ấy là tại điều đó mà thiên hạ sẽ nhận biết các ngươi là môn đồ Ta."

Chúng ta thường nói: Yêu thương, nói thì dễ! nhưng làm thì khó! Như vậy: nếu không hiểu yêu thương được định nghĩa như thế nào? không hiểu trọn nghĩa của yêu thương là gì? thì làm còn khó đến chừng nào??? Và làm sao có thể bày tỏ được mọi khía cạnh của tình yêu thương một cách trọn vẹn?

Xin chúng ta hãy suy gẫm Lời Chúa dạy về Tình Yêu Thương ( I Côrinhtô 13:4-7 ). Mỗi một chúng ta hãy kiểm điểm mỗi ngày và cầu xin Chúa Thánh Linh thêm sức và giúp đỡ chúng ta để rèn luyện và thực hiện được mọi khía cạnh của Tình Yêu Thương mỗi ngày một hơn và mỗi ngày càng giống Chúa hơn! Chúa Jêsus Christ của chúng ta chính là Tình Yêu Thương, Tình Yêu Thương trọn vẹn!

ĐIỀU ĐỂ NHỚ: Tình Yêu Thương hay nhịn nhục, Tình Yêu Thương hay nhân từ, Tình Yêu Thương chẳng ghen tị, chẳng khoe mình, chẳng lên mình kiêu ngạo, chẳng làm điều trái phép, chẳng kiếm tư lợi, chẳng nóng giận, chẳng nghi ngờ sự dữ, chẳng vui về điều không công bình, nhưng vui trong lẽ thật. Tình Yêu Thương hay dung thứ mọi sự, tin mọi sự, trông cậy mọi sự, nín chịu mọi sự. AMEN!

 

*************************************************************************************

 

             C Â U   G Ố C   K I N H   T H Á N H   S U Y   G Ẫ M  

 

 

“ Ví bằng các ngươi cứ ở trong Ta, và những lời ta ở trong các ngươi,

 

 

hãy cầu xin mọi đều mình muốn, thì sẽ được đều đó.” 

 

                                         ( Giăng 15:7 )  

 

**********************************************************

 

                                        ĐỀ TÀI I: HIỆP MỘT TRONG ĐẤNG CHRIST

 

                                BÀI SỐ 1:  MỐI THÔNG CÔNG CHUNG TRONG CHRIST

KINH THÁNH:  I Cô-rinh-tô 1: 1-9

Câu ghi nhớ:  I Cô-rinh-tô:  "Đức Chúa Trời là thành tín, Ngài đã gọi anh em được thông công với Con Ngài là Đức Chúa Jêsus Christ, Chúa chúng ta".

Mục đích:  Để có lòng biết ơn Đức Chúa Trời về ơn kêu gọi của Ngài, và giữ chặt mối thông công với Christ và với nhau.

Vấn đề:  Thông công là yếu tố cần phải có trong đời sống cộng đồng của người Cơ Đốc Nhân.  Bất cứ nơi nào có sự thông công, nơi đó không có sự chia rẽ và trái lại.

Vì vậy để chuẩn bị cho câu giải đáp vấn đề chia rẽ trong Hội Thánh tại Cô-rinh-tô, Phao Lô bắt đầu với độc giả trong mối thông công nầy được đặt trên nền tảng nào?  Và những khía cạnh liên hệ nào? 

Xin mời các học viên xem sự soi dẫn của Kinh Thánh trong Thơ I Cô-rinh-tô 1:1-9.

 

 

                                                      =============

 

 

                                        BÀI SỐ 2: PHE ĐẢNG TRONG HỘI THÁNH

 

 

KINH THÁNH:  I Cô-rinh-tô 1:10-12 ( Công-vụ 18:1-17;  18:24-28;  19:1)

Câu ghi nhớ:  I Cô-rinh-tô 1:10b: "Phải hiệp một ý một lòng cùng nhau"

 

Mục đích:  Để mặc lấy tâm tánh của Christ, và sống trong tinh thần hiệp một với nhau.

Vấn đề:  Sự chia rẽ trong Hội Thánh tại Cô-rinh-tô không nằm trong lãnh vực sự khác biệt về thần học, nhưng trong lãnh vực cá nhân.

Tình trạng chia rẽ được Phao-lô diễn tả ra sao?  Nguyên nhân chính nào đã tạo nên tình trạng phe đảng trầm trọng như thế?

Xin mời các học viên xem sự soi dẫn của Lời Kinh Thánh trong I Cô-rinh-tô 1:10-12 và Ga-la-ti 5:19-20.

                                            ===========================

                                         

 

                                                BÀI SỐ 3:  CHRIST LÀ ĐẦU HỘI THÁNH

 

Kinh Thánh: I Cô-rinh-tô 1:12-13 và Ê-phê-sô 1:22-23

Câu ghi nhớ: Ê-phê-sô 5:23b :" Đấng Christ là Đầu Hội Thánh, Hội Thánh là thân thể Ngài,

                                                 và Ngài là Cứu Chúa của Hội Thánh"

Mục Đích: Để học biết Đầu Hội Thánh là Christ, và có lòng tôn cao Ngài là Chúa của đời sống.

Vấn Đề: Qua lời giải đáp của Phao-lô, lý do thứ nhất khiến Hội Thánh chia phe là vì có cái nhìn sai về người cầm đầu Hội Thánh.

Tại sao các tín hữu Cô-rinh-tô rơi vào lầm lỗi nầy?  Và Phao-lô có giải đáp thế nào?

Xin mời các học viên xem sự soi dẫn của Lời Kinh Thánh trong I Cô-rinh-tô 1:12-13 và Ê-phê-sô 1:22-23.

 

                                      =========================

 

                               BÀI SỐ 4:  TIN LÀNH CHỚ KHÔNG PHẢI PHÉP BÁP-TÊM

 

 

Kinh Thánh:  I Cô-rinh-tô 1:13 - 17a

Câu ghi nhớ:  I Cô-rinh-tô 1:17a : "Đấng Christ đã sai tôi, chẳng phải để làm phép báp têm                                                               đâu, nhưng để rao giảng Tin Lành."

Mục đích:  Để học biết Tin Lành là cứu cánh của sự cứu rỗi, chớ không phải nhờ nghi lễ báp-têm.

Vấn đề:  Qua lời giải đáp của Phao-lô:  Lý do thứ nhất khiến Hội Thánh chia rẽ là vì cớ cái nhìn sai về người làm đầu Hội Thánh.  Và lý do thứ hai là vì quan trọng hóa nghi lễ báp-têm hơn là quyền năng cứu rỗi của Tin Lành.

Thế nào Phao-lô  đáp ứng trước sự sai lầm nầy?  Xin mời quí học viên xem sự soi dẫn của lời Kinh Thánh trong I Cô-rinh-tô 1:13-17a.

 

                                   ***************************************************

 

BÀI SỐ 5:  THẬP TỰ GIÁ CỦA CHRIST, CHỚ KHÔNG PHẢI SỰ KHÔN NGOAN CỦA LOÀI NGƯỜI

 

Kinh Thánh:  I Cô-rinh-tô 1:17-25

Câu ghi nhớ:  I Cô-rinh-tô 1:24: "Về những người được gọi.... thì Đấng Christ là quyền phép của Đức Chúa Trời và sự khôn ngoan của Đức Chúa Trời"

Mục Đích:  Để học biết thập tự giá của Christ là cứu cánh đưa người đến sự khôn ngoan thật của Đức Chúa Trời.

Vấn Đề:  Qua lối giải đáp của Phao-lô:

Lý do thứ nhất khiến Hội Thánh chia rẽ là vì có cái nhìn sai về người làm đầu Hội Thánh.

Lý do thứ hai là vì quan trọng hóa nghi lễ báp-têm hơn là quyền năng cứu rỗi của Tin Lành.

Và lý do thứ ba là vì chú trọng sự khôn ngoan của đời, xem thường thập tự giá của Christ.

Phao-lô có sự đáp ứng thể nào trước quan niệm sai lầm này?  Xin mời quí học viên xem sưựsoi dẫn của Lơờ Kinh Thánh trong I Cô-rinh-tô 1:17-25.

 

 

                                                       ********************

 

BÀI SỐ 6:  CHỈ NGƯỜI NHU MÌ MỚI NHẬN ĐƯỢC SỰ KHÔN NGOAN CỦA ĐỨC CHÚA TRỜI.

 

Kinh Thánh:  I Cô-rinh-tô 1:26 - 2:5

Câu Ghi Nhớ:  I Cô-rinh-tô 1:30 :"Nhờ Ngài mà anh em ở trong Đức Chúa Giê-xu Christ, là Đấng mà Đức Chúa Trời đã làm nên sự khôn ngoan, sự công bình, sự nên thánh, và sự cứu chuộc cho chúng ta."

Mục Đích:  Để có lòng khiêm nhu tiếp nhận Christ là sự khôn ngoan trọn vẹn của Đức Chúa Trời.

Vấn Đề:  Qua lời giải đáp của Phao-lô, cho thấy:

Lý do thứ nhất khiến Hội Thánh chia rẽ là vì có cái nhìn sai về người làm đầu Hội Thánh.

Lý do thứ hai là vì quan trọng hoá nghi lễ báp-têm hơn là quyền năng cứu rỗi của Tin Lành.

Lý do thứ ba là vì chú trọng sự khôn ngoan của loài người và xem thường quyền năng thập tự giá của Chúa Giê-xu.

Và lý do thứ tư là vì lầm tưởng nhờ tri thức để đạt đến sự khôn ngoan của Đức Chúa Trời.

Với ý nghĩ sai lầm này, Phao-lô làm sáng tỏ đường lối của Đức Chúa Trời thế nào về sự khôn ngoan của Ngài?  Xin mời quí học viên xem sự soi dẫn của Lời Kinh Thánh trong I Cô-rinh-tô 1:26 đến đoạn 2:5.

                                                     *********************************

 

BÀI SỐ 7: CHỈ NGƯỜI THUỘC LINH MỚI HIỂU ĐƯỢC SỰ KHÔN NGOAN CỦA ĐỨC CHÚA TRỜI.

 

Kinh Thánh:  I Cô-rinh-tô 2: 6-16.

Câu ghi nhớ:  I Cô-rinh-tô 2:14a.

" Người có tánh xác thịt không nhận được sự thuộc về Thánh Linh của Đức Chúa Trời"

Mục Đích:  Để nhờ Đức Thánh Linh soi dẫn hầu hiểu biết được sự mầu nhiệm của Đức Chúa Trời.

Vấn Đề:  Qua lời giải đáp của Phao-lô, cho thấy:

- Lý do thứ nhất khiến Hội Thánh chia rẽ là vì có cái nhìn sai về người làm đầu Hội Thánh.

- Lý do thứ hai là vì quan trọng hóa nghi lễ báp-têm hơn là quyền năng cứu rỗi của Tin Lành.

- Lý do thứ ba là vì chú trọng sự khôn ngoan của loài người và xem thường quyền năng thập tự giá của Chúa Giê-xu.

- Lý do thứ tư là vì lầm tưởng nhờ tri thức để đạt đến sự khôn ngoan của Đức Chúa Trời.

- Và lý do thứ năm là không hiểu được sự khôn ngoan mầu nhiệm của Đức Chúa Trời.

Thế nào Phao-lô cắt nghĩa nguyên nhân nầy?  Xin mời quí học viên xem sự soi dẫn của Lời Kinh Thánh trong I Cô-rinh-tô 2:6-16.

 

 

                                                              **********************

 

                            BÀI SỐ 8:  ĐỒNG CÔNG HẦU VIỆC CHỚ KHÔNG PHẢI CẠNH TRANH

 

 

Kinh Thánh:  I Cô-rinh-tô 3:1-9

Câu Ghi Nhớ:  I Cô-rinh-tô 3:9a

                          "Chúng tôi là bạn cùng làm việc với Đức Chúa Trời"

Mục Đích:  Để nhờ Đức Thánh Linh bước đi trong sự yêu thương, và có tinh thần hợp nhất trong công việc Chúa.

Vấn Đề:  Qua lời giải đáp của Phao-lô cho thấy:

- Lý do thứ nhất khiến Hội Thánh chia rẽ là vì có cái nhìn sai về người làm đầu Hội Thánh.

- Lý do thứ hai là vì quan trọng hóa nghi lễ báp-têm hơn là quyền năng cứu rỗi của Tin Lành.

- Lý do thứ ba là vì chú trọng sự khôn ngoan của loài người và xem thường quyền năng thập tự giá của Chúa Giê-xu.

- Lý do thứ tư là vì lầm tưởng nhờ tri thức để đạt đến sự khôn ngoan của Đức Chúa Trời.

- Lý do thứ năm là không hiểu được lẽ mầu nhiệm của Đức Chúa Trời.

- Và lý do thứ sáu là sự ganh đua nhau, có thể vì lầm tưởng những đầy tớ Chúa cũng đối lập nhau.

  Với vấn đề nầy, Phao-lô đã minh giải thế nào?  Xin mời quí học viên xem sự soi dẫn của Lời Kinh Thánh trong I Cô-rinh-tô 3:1-9.

 

 

 

                                                    *************************

 

 

                                                 BÀI SỐ 9:  HÃY NHƯ MỘT NGƯỜI THỢ KHÉO.

 

 

Kinh Thánh:  I Cô-rinh-tô 3:9-15

Câu Ghi Nhớ:  I Cô-rinh-tô 3:11

                "Vì, chẳng ai có thể lập một nền khác ngoài nền đã lập, là Đức Chúa Giê-xu Christ"

Mục Đích:  Để biết sự thử nghiệm của Đức Chúa Trời, và làm công việc có giá trị theo ý chỉ Ngài.

Vấn Đề:  Qua lời giải đáp của Phao-lô, cho thấy:

- Lý do thứ nhất khiến Hội Thánh chia rẽ là vì có cái nhìn sai về người làm đầu Hội Thánh.

- Lý do thứ hai là vì quan trọng hoá nghi lễ báp-têm hơn là quyền năng cứu rỗi của Tin Lành.

- Lý do thứ ba là vì chú trọng sự khôn ngoan của loài người và xem thường quyền năng thập tự giá của Chúa Giê-xu.

- Lý do thứ tư là vì lầm tưởng nhờ tri thức để đạt đến sự khôn ngoan của Đức Chúa Trời.

- Lý do thứ năm là không hiểu được lẽ mầu nhiệm của Đức Chúa Trời.

- Lý do thứ sáu là sự ganh đua nhau, có thể vì lầm tưởng những đầy tớ Chúa cũng đối lập nhau.

- Và lý do thứ bẩy là vì đặt trọng tâm sai trong công việc xây dựng nhà Chúa.

Trước vấn đề nầy, Phao-lô đã làm sáng tỏ lẽ thật nào?  Xin mời quí học viên xem sự soi dẫn của Lời Kinh Thánh trong I Cô-rinh-tô 3:9-15.

 

************************************************************************************

 

         BÀI SỐ 10: HÃY TÙY THUỘC VÀO ĐỨC CHÚA TRỜI ĐỪNG LỆ THUỘC VÀO LOÀI NGƯỜI

 

Kinh Thánh:  I Cô-rinh-tô 3: 16-22

Câu ghi nhớ:  I Cô-rinh-tô 3:22b

" Hết thảy mọi sự đều thuộc về anh em, anh em thuộc về Đấng Christ, Đấng Christ thuộc về Đức Chúa Trời"

Mục đích:  Để nhận biết quyền cao cả của Đức Chúa Trời trên đời sống, và sống tùy thuộc vào Ngài.

Vấn đề:  Qua lời giải đáp của Phao-lô cho thấy:

- Lý do thứ nhất khiến Hội Thánh chia rẽ là vì có cái nhìn sai về người làm đầu Hội Thánh.

- Lý do thứ hai là vì quan trọng hóa nghi lễ báp-têm hơn là quyền năng cứu rỗi của Tin Lành.

- Lý do thứ ba là vì chú trọng sự khôn ngoan của loài người và xem thường quyền năng thập tự gía của Chúa Giê-xu.

- Lý do thứ tư là vì lầm tưởng nhờ tri thức để đạt đến sự khôn ngoan của Đức Chúa Trời.

- Lý do thứ năm là không hiểu được lẽ mầu nhiệm của Đức Chúa Trời.

- Lý do thứ sáu là sự ganh đua nhau, có thể vì lầm tưởng những đầy tớ Chúa cũng đối lập nhau.

- Lý do thứ bảy là vì đặt sai trọng tâm trong công việc xây dựng nhà Chúa.

- Và lý do thứ tám là vì lệ thuộc vào loài người mà không tuỳ thuộc vào Đức Chúa Trời.

Trước sự sai lạc nầy, Phao-lô đã giải bày cho tín hữu Cô-rinh-tô học biết chân lý gì?  Xin mời quí học viên xem sự soi dẫn của Lời Kinh Thánh trong I Cô-rinh-tô 3:16-22.

*************************************************************************************

                             

 

                                BÀI 11:  HÃY BIẾT QUYỀN ĐOÁN XÉT CỦA ĐỨC CHÚA TRỜI

Kinh Thánh:   I Cô-rinh-tô 4:1-5

Câu ghi nhớ:  I Cô-rinh-tô 4:5a  "Chớ xét đoán sớm quá, hãy đợi Chúa đến!"

Mục đích:  Để học biết quyền thẩm định của Đức Chúa Trời, và kiên nhẫn hết lòng hầu việc Chúa.

Vấn đề:  Qua lời giải đáp của Phao-lô, cho thấy:

- Lý do thứ nhất khiến Hội Thánh chia rẽ là vì có cái nhìn sai về người làm đầu Hội Thánh. 

- Lý do thứ hai là vì quan trọng hoá nghi lễ báp-têm hơn là quyền năng cứu rỗi của Tin Lành.

- Lý do thứ ba là vì chú trọng sự khôn ngoan của loài người và xem thường quyền năng thập tự giá của Chúa Giê-xu.

- Lý do thứ tư là vì lầm tưởng nhờ tri thức để đạt đến sự khôn ngoan của Đức Chúa Trời.

- Lý do thứ năm là không hiểu được lẽ mầu nhiệm của Đức Chúa Trời.

- Lý do thứ sáu là ganh đua nhau, có thể vì lầm tưởng những đầy tớ Chúa cũng đối lập nhau.

- Lý do thứ bẩy là vì đặt sai trọng tâm trong công việc xây dựng Nhà Chúa.

- Lý do thứ tám là vì lệ thuộc vào loài người mà không tuỳ thuộc vào Đức Chúa Trời.

- Và lý do thứ chín là không nhận biết quyền thẩm định tối cao của Đức Chúa Trời, mà chỉ xét đoán nhau.

Trước vấn đề nầy, Phao-lô có đáp ứng thế nào?  Xin mời quí học viên xem sự soi dẫn của Lời Kinh Thánh trong I Cô-rinh-tô 4:1-5.

 

 

**************************************************************************

 

                                 BÀI 12:  HÃY KHIÊM NHƯỜNG, CHỚ KIÊU NGẠO.

Kinh Thánh:   I Cô-rinh-tô 4:6-13.

Câu ghi nhớ:  I Cô-rinh-tô 4:6c 

                  "Chớ sanh lòng kiêu ngạo, theo phe người nầy nghịch cùng kẻ khác!"

Mục đích:  Để có tâm tình của Christ và đối đãi nhau trong sự khiêm nhường.

Vấn đề:  Qua lời giải đáp của Phao-lô cho thấy:

- Lý do thứ nhất khiến Hội Thánh chia rẽ là vì có cái nhìn sai về người làm đầu Hội THánh.

- Lý do thứ hai là vì quan trọng hoá nghi lễ báp-têm hơn là quyền năng cứu rỗi của Tin Lành.

- Lý do thứ ba là vì chú trọng sự khôn ngoan của loài người và xem thường quyền năng thập

tự giá của Chúa Giê-xu.

- Lý do thứ tư là vì lầm tưởng nhờ tri thức để đạt đến sự khôn ngoan của Đức Chúa Trời.

- Lý do thứ năm là không hiểu được lẽ mầu nhiệm của Đức Chúa Trời.

- Lý do thứ sáu là ganh đua nhau, có thể vì lầm tưởng những đầy tớ Chúa cũng đối lập nhau.

- Lý do thứ bảy là vì đặt sai trọng tâm trong công việc xây dựng Nhà Chúa.

- Lý do thứ tám là vì lệ thuộc vào loài người mà không tuỳ thuộc vào Đức Chúa Trời.

- Lý do thứ chín là không nhận biết quyền thẩm phán tối cao của Đức Chúa Trời, mà chỉ xét đoán nhau.

- Và lý do thứ mười là vì đem lòng kiêu ngạo, vì lầm tưởng đầy đủ mọi sự.

Trước những ý nghĩ sai nầy, Phao-lô có lời gì để thức tỉnh các tín hữu Cô-rinh-tô?  Xin mời quí học viên xem sự soi dẫn của Lời Kinh Thánh trong I Cô-rinh-tô 4:6-13.

 

 

**************************************************************************

************************************************************************************

**************************************************************************

 

                        ĐỀ TÀI II:  KINH THÁNH CỰU ƯỚC LƯỢC KHẢO VÀ ÁP DỤNG                

                            

                                         BÀI SỐ 1:  GIỚI THIỆU KINH THÁNH

 

I.  Kinh Thánh là gì?  Kinh Thánh là một bộ sách gồm 66 quyển, chia ra làm hai phần Cựu Ước và Tân Ước, được khoảng 40 người viết ra bởi sự linh cảm của Đức Chúa Trời, nên Kinh Thánh được gọi là Lời Đức Chúa Trời.

II.  Đặc điểm của Kinh Thánh là gì?

- Kinh Thánh là Lời Sống.

- Kinh Thánh là lời hứa của Đức Chúa Trời.

- Kinh Thánh quí hơn vàng ròng.

- Kinh Thánh ngọt hơn mật.

- Kinh Thánh bổ hơn sữa.

- Kinh Thánh soi sáng cho kẻ đi đường.

- Kinh Thánh chép các đức tính siêu phàm và các công trình tuyệt diệu của Chúa Jêsus.

-  V.v...V.v...

III.  Điều gì chứng minh Kinh Thánh là Lời của Đức Chúa Trời?

1.  Sự hiệp nhất hoàn toàn của Kinh Thánh.

2.  Sự đầy đủ vô song của Kinh Thánh.

3.  Tính cách hợp nhất bất biến của Kinh Thánh.

4.  Sự chính xác tuyệt đối của Kinh Thánh.

5.  Sự ứng nghiệm trọn vẹn các lời tiên tri trong Kinh Thánh.

6.  Sự trường tồn lạ lùng của Kinh Thánh.

7.  Quyền năng cải tạo lòng người của Kinh Thánh.

8.  V.v...V.v...

 

                                           ===================

 

                                              BÀI SỐ 2:  SÁCH SÁNG THẾ KÝ

 

CHỦ ĐÍCH: Để ghi lại công cuộc sáng tạo thế gian nầy của Đức Chúa Trời và ước muốn biệt riêng ra một dân để thờ phượng Ngài.

TRƯỚC GIẢ:  Môi-se.

ĐỌC GIẢ:  Cho nhân loại và nhất là cho dân Y-sơ-ra-ên.

NIÊN ĐẠI VIẾT SÁCH:  1450-1410 TC.

BỐI CẢNH:  Tại khu vực hiện nay được biết là Trung Đông.

CÁC CÂU CHÌA KHÓA: 

Sáng 1:27: "Đức Chúa Trời dựng nên loài người như hình Ngài;  Ngài dựng nên loài người giống như hình Đức Chúa Trời;  Ngài dựng nên người nam cùng người nữ".

Sáng 12:2,3: "Ta sẽ làm cho ngươi nên một dân lớn, ta sẽ ban phước cho ngươi, cùng làm nổi danh ngươi, và ngươi sẽ thành một nguồn phước.  Ta sẽ ban phước cho người nào chúc phước ngươi, ruả sả kẻ nào ruả sả ngươi; và các chi tộc nơi thế gian sẽ nhờ ngươi mà được phước".

CÁC NHÂN VẬT CHÍNH:  A-đam, E-va, Nô-ê, Áp-ra-ham, Sa-ra, Y-sác, Rê-bê-ca, Gia-cốp, Giô-sép.

 

                                       ======================

 

                                          BÀI SỐ 3:  XUẤT Ê-DÍP-TÔ KÝ

 

CHỦ ĐÍCH: Ghi lại các biến cố về việc dân Y-sơ-ra-ên được giải thoát khỏi Ai-cập và phát triển thành một dân tộc.

TRƯỚC GIẢ: Môi-se.

NIÊN ĐẠI VIẾT SÁCH: 1450-1410TC, gần như đồng thời với Sáng Thế Ký.

ĐỊA ĐIỂM VIẾT SÁCH: Trong sa mạc, lúc dân Y-sơ-ra-ên đi lưu lạc, tại một nơi nào đó của bán đảo Si-na-i.

BỐI CẢNH: Tại Ai-cập dân sự của Chúa từng được biệt đãi trong xứ, giờ đây phải chịu cảnh nô lệ, Đức Chúa Trời sắp giải phóng họ.

CÂU GỐC: Xuất 3:7-10.

CÁC NHÂN VẬT CHÍNH: Môi-se, Mi-ri-am, Pha-ra-ôn, Công Chúa con gái Pha-ra-rôn, Giê-trô, A-rôn, Giô-suê, Bết-sa-lê-ên.

CÁC ĐỊA DANH CHÍNH: Ai-cập, Gô-sen, Sông Ni-lơ, Ma-đi-an, Biển Đỏ, Bán Đảo Si-nai, Núi Si-nai.

NHỮNG NÉT ĐẶC TRƯNG: Xuất Ê-díp-tô ký ghi lại nhiều phép lạ hơn bất cứ một sách nào khác của Kinh Thánh Cựu Ước, và được coi trọng nhờ có Mười Điều Răn.

 

                                     ===================================

 

                                                     BÀI SỐ 4: LÊ-VI KÝ

 

CHỦ ĐÍCH:  Một sách chỉ nam cho các thầy tế lễ và người Lê-vi, phác họa các nghĩa vụ của họ trong việc thờ phượng, và là một sách hướng dẫn cho người Hy-bá-lai sống một cuộc đời ngay lành.

TRƯỚC GIẢ: Mội-se.

NIÊN ĐẠI: 1445 - 1444 T.C.

BỐI CẢNH: Tại chân núi Si-na-i, Đức Chúa Trời dạy cho dân Y-sơ-ra-ên cách sống như một dân thánh.

CÂU GỐC: Lê-vi ký 19:2.

CÁC NHÂN VẬT CHÍNH: Mội-se, A-rôn, Na-đáp, A-bi-hu, Ê-lê-a-sa, Y-tha-na.

ĐỊA ĐIỂM CHÍNH: Núi Si-na-i.

NHỮNG NÉT ĐẶC TRƯNG: Sự thánh khiết được đề cập nhiều lần (152) hơn bất luận sách nào khác.

 

**************************************************************************

                                                         

                                                  BÀI SỐ 5:  DÂN SỐ KÝ

 

CHỦ ĐÍCH:  Kể lại câu chuyện về dân Y-sơ-ra-ên đã chuẩn bị như thế nào để vào xứ Ca-na-an, thế nào họ đã phạm tội và bị trừng phạt, và thế nào họ đã chuẩn bị để thử lại một lần nữa.

TRƯỚC GIẢ:  Môi-se.

ĐỌC GIẢ: Cho dân Y-sơ-ra-ên.

NIÊN ĐẠI VIẾT SÁCH: 1450-1410 TC.

BỐI CẢNH: Vùng sa mạc Si-nai bao la, cũng như các xứ về phía Nam và phiá Đông Ca-na-an.

CÁC NHÂN VẬT CHÍNH:  Môi-se, A-rôn, Mi-ri-am, Giô-suê, Ca-lép, Ê-lê-a-sa, Cô-rê, Ba-la-am. 

CÁC CÂU GỐC: 14:22,23.

CÁC ĐỊA DANH CHÍNH:  Núi Si-nai, đất hứa (Xứ Ca-na-an), Ca-đe, Nuí Hô-rơ, đồng bằng Mô-áp.

 

                                      *******************************

 

                                           BÀI SỐ 6:  PHỤC TRUYỀN LUẬT LỆ KÝ.


A. Bài giảng thứ nhất của Môi-se:

Đức Chúa Trời đã làm gì cho chúng ta (1:1-4:43)
Môi-se duyệt lại các hành động quyền năng Đức Chúa Trời đã làm cho dân Y-sơ-ra-ên. Nhớ lại những trường hợp đặc biệt Đức Chúa Trời đã dấn thân can thiệp vào đời sống chúng ta sẽ ban cho chúng ta thêm hy vọng và sự khích lệ trong tương lai.


B.Bài giảng thứ hai của Môi-se:

Các nguyên tắc cho một đời sống tin kính (4:44-28:68)
1. Mười Điều Răn
2. Yêu mến Chúa là Đức Chúa Trời ngươi
3. Luật về sự thờ phượng phải lẽ
4. Luật để cai trị dân
5. Luật về các mối liên hệ giữa người và người
6. Các kết quả của việc vâng lời và không vâng lời
Vâng lời Đức Chúa Trời đã đem đến phước hạnh cho dân Y-sơ-ra-ên, còn không vâng lời thì dẫn đến điều bất hạnh. Đây là một phần đã được viết ra của hoà ước mà Đức Chúa Trời đã ký với dân sự Ngài. Tuy chúng ta không có phần gì trong giao ước này nguyên tắc của nó vẫn có hiệu lực: vâng lời hoăc không vâng lời đều dẫn đến các hậu quả không tránh né vào đâu được ngay trong đời này lẫn cho đời sau.


C. Bài giảng thứ ba của Môi-se:

Một lời kêu gọi hãy tận hiến cho Đức Chúa Trời (29:1-30:20)
Môi-se kêu gọi dân sự hãy tận hiến cho Đức Chúa Trời. Đức Chúa Trời vẫn còn kêu gọi chúng ta hãy tận hiến để hết lòng, hết linh hồn, hết trí khôn và hết sức yêu mến Ngài.


D. Những ngày tàn của Môi-se:

Vấn đề thay đổi lãnh tụ (31:1-34:12)
Tuy Môi-se có phạm vài lầm lỗi lớn, ông đã sống ngay thẳng để thực hiện các mệnh lệnh của Đức Chúa Trời. Ông đã chết thật thanh liêm. Chúng ta cũng có thể phạm nhiều sai lầm nghiêm trọng, nhưng điều đó không ngăn được chúng ta tận hiến, sống thanh liêm và tin kính.


 

                                                    **********************************

 

                                                                  BÀI SỐ 7:  GIÔ-SUÊ

 

CHỦ ĐÍCH:  Ghi lại cuộc chinh phục đất hứa của dân Y-sơ-ra-ên thành sử ký.

TRƯỚC GIẢ: Giô-suê, ngoại trừ phần chót có lẽ do thầy tế lễ thượng phẩm Phi-nê-a viết, vì là người chứng kiến tận mắt các biến cố đã được kể ra đây.

BỐI CẢNH: Xứ Ca-na-an, còn được gọi là đất hứa, là vùng lãnh thổ có cùng phần địa lý tổng quát với quốc gia Y-sơ-ra-ên ngày nay.

CÂU GỐC: Giô-suê 1:1.

CÁC NHÂN VẬT CHÍNH: Giô-suê, Ra-háp, A-can, Phi-nê-a, Ê-lê-a-sa.

CÁC ĐỊA DANH CHÍNH:  Giê-ri-cô, A-hi, Ê-banh, núi Ga-ri-xim, Ghi-bê-ôn, Ghinh ganh, Si-lô, Si-chem.

NHỮNG NÉT ĐẶC TRƯNG: Từ trên một triệu người, chỉ có Giô-suê và Ca-lép là hai nhân vật đã lià khỏi Ai-cập là được vào xứ Ca-na-an mà thôi.

 

                                                                ***********************

 

 

                                                             BÀI SỐ 8: CÁC QUAN XÉT

 

 

CHỦ ĐÍCH: Để chứng minh rằng việc Đức Chúa Trời trừng phạt tội lỗi là chắc chắn, và sự tha tội cũng như vãn hồi mối liên hệ cũng chắc chắn như vậy đối với những ai biết ăn năn.

TRƯỚC GIẢ: Rất có thể là Sa-mu-ên.

BỐI CẢNH:  Xứ Ca-na-an, về sau gọi là Y-sơ-ra-ên.  Đức Chúa Trời đã trợ giúp để dân Y-sơ-ra-ên đánh chiếm xứ Ca-na-an, trước đó vốn do nhiều dân tộc gian ác chiếm ngụ.  Nhưng dân Y-sơ-ra-ên có nguy cơ bị mất nườc vì mất lòng tin và không vâng lời Đức Chúa Trời.

CÂU GỐC: Các Quan Xét 17:6.

CÁC NHÂN VẬT CHÍNH: Ốt-ni-ên, Ê-hút, Đê-bô-ra, Ghê-đê-ôn, A-bi-mê-léc, Giép-thê, Sam-sôn, Đa-li-la.

NHỮNG NÉT ĐẶC TRƯNG:  Ghi lại trận nội chiến đầu tiên của dân Y-sơ-ra-ên.

 

 

 

                                                           *********************************

 

 

                                                                        BÀI SỐ 9:  RU-TƠ

 

CHỦ ĐÍCH:  Để chứng minh thế nào đã có ba người vẫn giữ được cá tính mạnh mẽ và tận trung với Đức Chúa Trời cả khi xã hội xung quanh đang suy sụp.

TRƯỚC GIẢ:  Khuyết danh.  Một số người gợi ý đó là Sa-mu-ên, nhưng phần nội chứng gợi ý sách đã được viết sau khi Sa-mu-ên đã qua đời.

NIÊN ĐẠI VIẾT SÁCH:  Có thể sau giai đoạn các quan xét (1375-1050 TC).

BỐI CẢNH:  Một thời kỳ đen tối trong lịch sử của dân Y-sơ-ra-ên khi dân sự chỉ sống để tự làm đẹp lòng mình, chứ không phải để làm đẹp lòng Đức Chúa Trời (Các Quan Xét 17:6)

CÂU GÔC:  Ru-tơ 1:16

CÁC NHÂN VẬT CHÍNH:  Ru-tơ, Na-ô-mi, Bô-ô.

CÁC ĐIẠ DANH CHÍNH:  Mô-áp, Bết-lê-hem.

 

 

                                                              ***************************************

 

 

                                                                 BÀI SỐ 10:     I  SA - MU - ÊN

 

CHỦ ĐÍCH:  Nhằm ghi lại cuộc đời của Sa-mu-ên là vị quan xét cuối cùng, thời trị vì và sự suy tàn của Sau-lơ là nhà vua đầu tiên, và phần tuyển chọn, chuẩn bị cho Đa-vít, nhà vua vĩ đại nhất của dân Y-sơ-ra-ên.

TRƯỚC GIẢ:  Có thể là Sa-mu-ên, nhưng còn được bổ sung bằng các văn phẩm của hai nhà tiên tri Na-than và Gát ( I Sử 29:29).

BỐI CẢNH:  Quyển sách bắt đầu vào thời các quan xét và mô tả giai đoạn chuyển tiếp từ chế độ thần chủ ( do Đức Chúa Trời lãnh đạo) sang chế độ quân chủ (do nhà vua lãnh đạo) trong dân Y-sơ-ra-ên.

CÁC NHÂN VẬT CHÍNH:  Hê-li, An-ne, Sa-mu-ên, Sau-lơ, Giô-na-than, Đa-vít.

 

 

**************************************************************************

 

 

                                                           BÀI SỐ 11:      I I   SA - MU - ÊN

 

CÁC CHỦ ĐÍCH:

1.  Nhằm ghi lại lịch sử thời trị vì của Đa-vít.

2.  Để chứng minh quyền lãnh đạo có kết quả khi người ta chịu đầu phục Đức Chúa Trời.

3.  Để nêu rõ một người có thể hành động khác đi.

4.  Để chứng minh các đặc tính cá nhân đẹp lòng Đức Chúa Trời.

5.  Để tả vẽ Đa-vít như một lãnh tụ lý tưởng của một vương quốc bất toàn, để chỉ bóng về Chúa Cứu Thế, Đấng sẽ là lãnh tụ lý tưởng của một vương quốc hoàn toàn.

TRƯỚC GIẢ:  Khuyết danh, một số người gợi ý rằng Xa-bút con trai Na-than có lẽ là trước giả sách nầy ( I Vua 4:5).  Sách nầy cũng gồm luôn các văn phẩm của Na-than và Gát nữa ( I Sử 29:29).

NIÊN ĐẠI VIẾT SÁCH:  Năm 930 TC, được viết ngay sau thời trị vì của Đa-vít, 1050-970 TC.

BỐI CẢNH:  Xứ Y-sơ-ra-ên dưới thời trị vì của Đa-vít.

CÂU CHÌA KHÓA:  "Bấy giờ Đa-vít nhìn biết rằng Đức Giê-hô-va đã lập mình làm vua trên Y-sơ-ra-ên, và khiến nước mình được thạnh vượng vì cớ dân Y-sơ-ra-ên của Ngài" (5:2).

NHỮNG NÉT ĐẶC TRƯNG:  Sách nầy được đặt tên theo nhà tiên tri đã xức dầu cho Đa-vít làm vua và hướng dẫn ông để biết sống cho Đức Chúa Trời.